Trần Dã không buồn ngoảnh lại, chỉ thản nhiên ra lệnh: "Tôi nói gì, anh hỏi nấy!"
Gã kia sững sờ, ánh mắt rơi xuống người Phì Hoa đang ngồi xổm ở góc tường, cả người run lẩy bẩy như cầy sấy: "Tôi... tôi không làm được đâu, đại nhân... xin tha cho tôi đi!"
Trần Dã chẳng buồn nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề: "Hỏi nó đi, mày rốt cuộc là ai?"
Gã cắn chặt môi, cạy miệng cũng không rặn ra được nửa chữ.




